Chùa Việt Nam tại Hàn Quốc

Chùa Viên Ngộ

베트남불교 원오사

Trang chủ

Bài mới

Search
Tình huynh đệ

VNO – Nơi đây… Tháng 7… Mùa hoa dại đã về đến dưới hiên. Mặc cho nắng tháng 4, Mặc cho mưa tháng 5, Mặc cho gió tháng 6, Mặc cho lòng người lạnh nhạt hờ hững quanh năm, Mùa hoa dại vẫn về đúng hẹn. Để tháng 7, mỗi sớm mai, mở cửa sổ, lại thấy dưới hiên những đóa hoa dại tím nhạt bình thản. Dưới hiên nhà tháng 7, lũ cỏ dại về viết lên những câu kinh: “nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh…” [1]

Những ngày cuối tháng 7, khi những cơn mưa rào xua tan bớt cái nóng nực của mùa hè, những tán lá ngậm đầy nước như mướt xanh hơn, và bầu trời cũng biên biếc hơn để rộng lòng vờn nhè nhẹ với những đám mây… Tiết trời như được xoa dịu nhẹ nhàng hơn và thênh thang hơn – Thời tiết ấy, đủ để một buổi sáng người mở cửa, nhắm mắt và hít một hơi thật sâu như thể ôm nhẹ cả đất trời tươi mát kia vào lòng. Và cũng vào thời điểm đó năm mươi mấy con người như héo rũ vì công việc, vì học tập, cũng như vì cuộc sống mưu sinh đã cùng lên chuyến xe buýt bon bon tìm về với suối nguồn tươi mát – lánh xa những tấp nập của đô thị, của công việc, của bộn bề cuộc sống – tưới tẩm và tìm lại sự tươi mát cho tâm hồn mình.

Năm mươi mấy con người đó – tề tựu về bên nhau – cùng nhau thưởng thức những mát lành từ thiên nhiên mang lại, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống đời thường, cũng như những khuất mắt trong quá trình tu học, người đi trước chia sẻ cho người đi sau, khá nhiều những kinh nghiệm được trao truyền cho nhau một cách chân thật và yêu thương nhất – năm mươi mấy con người đó – họ gọi nhau bằng hai tiếng ‘huynh đệ’ dù chẳng ai có quan hệ máu mủ ruột rà gì cả – vì ‘tình huynh đệ’ được gắn kết bằng điều cao quý hơn đó chính là lý tưởng sống một cuộc sống tinh tấn, an lạc, có ích cho cộng đồng và có ích cho đời. Khoảnh khắc ghi dấu ấn nhất trong chuyến dã ngoại lần này, có lẽ là những nụ cười thật tươi mát, thật sảng khoái khi anh chị em nô đùa dưới suối. Người ta thường nói ‘Khi bạn mệt mỏi hãy về với thiên nhiên, thiên nhiên sẽ thanh lọc cho tâm hồn bạn’ – và khi nhìn thấy những nụ cười tươi mát của anh chị em khi nô đùa dưới suối, nó cho ta cảm giác rằng: bao nhiêu sự lo âu, căng thẳng, stress từ công việc, từ cuộc sống đã được dòng suối kia gột rửa và cuốn trôi đi từ lúc nào mà chẳng ai hay biết. Khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại tiếng cười tươi mát và róc rách như dòng suối đang chảy kia.

Một khoảnh khắc nữa – trầm lắng và để lại nhiều cảm xúc hơn – đó là vòng tròn nhỏ của những con người – vây quần bên nhau để kể nhau nghe những câu chuyện đêm khuya. Được sự đề nghị của chúng trưởng Viên Ngộ Seoul, anh chị em cùng chia sẻ về chủ đề “Những khó khăn và thuận lợi trong quá trình tu học” – một chủ đề khá thực tế để anh chị em có thể nghe những kinh nghiệm quý giá trong quá trình tu học của nhau, đồng thời thú vị hơn nữa là có thể biết được những người mà mình gọi là huynh đệ đã đến với Đạo Phật như thế nào – điều mà nếu không phải đêm hôm đó, thì không biết đến khi nào mới được nghe những câu chuyện ấy. Đêm trở về sáng… và những câu chuyện chưa kịp kể đành hẹn lại dịp nào đó bên nhau sau này để lại được tiếp tục sẻ chia…

Thanh bình nhất có lẽ là tiếng suối ru người vào giấc ngủ, mà cũng chính tiếng suối đánh thức người vào lúc sớm mai. Tôi lẳng lặng nhìn dòng suối chảy lúc sớm mai và lẳng lặng thả xuống dòng suối – một Tôi của ngày hôm qua – nguyện với dòng suối – sao cho lòng mình trong trẻo và tươi mát như suối kia – nguyện cho đời sống của mình như nước suối mềm mại chảy xen qua đá nhẹ nhàng và thảnh thơi trước những thử thách của cuộc sống. Nguyện cho tâm trí mình – khi nào có mệt mỏi – thì nhớ suối mà quay về – tưới tẩm lại tâm hồn mình.

 

Có lẽ trong cuộc sống của mỗi chúng ta và đặc biệt là của những con người tha hương sẽ gặp không ít những phiền não, sẽ không ít lần héo khô như cành cây, chiếc lá giữa mùa hạ nắng gắt… thì hãy luôn nhớ rằng, đó chỉ là những thời điểm, đó chỉ là những thử thách. Cuộc đời sẽ đưa xuống cơn mưa rào khi ta đủ lòng kiên trì vượt qua những thử thách, con suối mát rượi kia sẽ tưới mát lại tâm hồn ta – nếu ta biết dừng chân tìm về với cội nguồn, và anh chị em ta sẽ ở đấy, sẽ ôm lấy ta trong tình thân huynh đệ – và ở một nơi rất xa gia đình – ta cũng có một nơi yên ả để quay về – đó là mái Chùa dân tộc.

Gửi trọn thương yêu đến tất thảy huynh đệ!

 

2017.08.01

Tuệ Nguyên

[1] một câu trong kinh Kim Cang – Viết lại từ “Cuộc Sống Nhìn Từ Ô Cửa Thiền”

Các bài viết liên quan: